Trận chiến này là cơ hội duy nhất để Tào Báo xoay chuyển cục diện.
Bắt sống Tào Tháo, kéo sập bộ xương khô Đào Khiêm kia, Từ Châu sẽ dễ như trở bàn tay. Sau đó đón con rể vào làm chủ, liên thủ nuốt trọn Duyện Châu — nắm trong tay hai mảnh đất màu mỡ này, thiên hạ rộng lớn nhường nào, nơi đâu mà chẳng thể tung hoành?
Bởi vậy, cho dù trời có sập xuống, Tào Báo cũng tuyệt đối không chịu ghìm cương ngựa.
"...Đành vậy."




